Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

Nhớ Quảng Bình

NHỚ QUẢNG BÌNH


"Quảng Bình quê ta ơi!"
Tiếng ca hay chính tiếng tôi gọi về?

Bốn lăm năm rời xa quê
Sông Gianh thuở ấy còn nghe sóng duềnh
Con thuyền lá nứa lênh đênh
Bơi trong lũ cuốn, thác ghềnh, xác xơ!

Đã qua bao bến bao bờ
Bao mùa gió chướng
Bao mùa bão giông
Vẫn mang canh cánh trong lòng
Một vùng cát trắng
Một vùng sắn khoai!...

Thương về ai, nhớ về ai
Củ nâu, củ chuối, củ mài còn thương?
Ai đi cầu thực tha hương
Ai đi tìm cái dửng dưng quê người!

Quảng Bình ơi, Quảng Bình ơi
Lắng bao kỷ niệm một thời ấu thơ
Gió Lào át tiếng mẹ ru
Trái bần một thuở chát chua đói lòng!...

"Đàng Ngoài" đã nối "Đàng Trong"
Cầu Gianh soi bóng, dáng rồng thênh thênh.
Biết bao xương máu nghĩa tình
Đã làm nên một Quảng Bình hôm nay!

Tôi xa bao tháng bao ngày
Mà như mỗi phút mỗi giây vẫn gần.

Vẫn còn mặn nước Rào Nan
Vẫn còn trảng cát chói chang nắng hè
Vẫn còn bao nỗi đam mê
Vẫn còn rợp bóng hàng tre khóm bần...
*
Dẫu đi mọi nẻo xa xăm
Lầu cao chẳng thể nhớ bằng mái tranh
Dẫu qua bao thị bao thành
Nhớ đâu bằng nhớ "Quảng Bình quê ta..."!

5/2000

Không có nhận xét nào: