Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

Mình lên đỉnh núi làm thơ


Mình lên đỉnh núi làm thơ

 

Mình lên đỉnh núi làm thơ

Giữa vi vút gió

Giữa lờ mờ sương

Nắng mưa bất chợt bất thường

Trưa chiều chớm hạ

Đêm trường giữa đông.

 

Câu thơ viết được nửa dòng

Đã như tắc nghẽn, đã không kết vần

Thời gian chỉ có một tuần

Viết chi ?

Nghĩ mãi trăm lần viết chi ?

 

Quẩn quanh đã sắp ngày về

Người ta phóng bút chép ghi ầm ầm

Mắt nhìn hun hút xa xăm

Mình ngồi cắn bút

Lầm bầm nháp thơ !

 

Lúc hửng nắng, khi ào mưa

Lúc hun hút gió, khi mờ mịt sương

Lòng như vương nhớ vương buồn

Vương vàng vọt ráng, vương bồng bềnh mây!  

 

Câu thơ ngọn lá lắt lay

Tứ thơ lẩn quẩn đoạn ngày tàn đêm

Ngất ngơ thẹn với ánh đèn

Nghĩ hoài rối rắm vệt quen lối mòn !

 

Ngồi trên đỉnh núi chon von

Mây trời cuốn mất tâm hồn rồi chăng ?

 

Không có nhận xét nào: