Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

Một kỷ niệm về nhạc sĩ Thuận Yến


Một kỷ niệm về Nhạc sĩ Thuận Yến.

Tôi thật sự bị sốc khi nhận được hung tin nhạc sĩ Thuận Yến đã ra đi! Mấy năm qua, mỗi lần gặp chị Thanh Hương, chị đều cho biết tình trạng sức khỏe của anh với nét mặt đầy lo lắng, tôi đã linh cảm tới giờ phút này. Với tôi, anh Thuận Yến là một người quen, một người anh, một người bạn hết sức chân thành và rất kính mến. Chỉ cộng tác với anh qua một ca khúc nhưng tôi không bao giờ quên được. Một buổi sáng đầu tháng 10/1992, trước ngày kỷ niệm giải phóng Thủ đô (10/10) chừng 1 tuần, tôi đang ở cơ quan thì nhận được điện thoại của anh. Anh nói là sắp kỷ niệm ngày giải phóng Thủ đô, anh rất muốn viết một ca khúc mới về Thủ đô vì lâu nay ca khúc viết về Thủ đô tuy rất nhiều nhưng hầu như không có ca khúc nào mới. Mà Thủ đô đang trong đà đổi mới, rất cần một ca khúc phản ảnh sự đổi mới, vươn lên này. Anh hỏi tôi có bài thơ nào thì cho anh xin. Tôi chỉ hứa chung chung là sẽ về tìm lại. Thực tình thì với yêu cầu mà anh đặt ra thì lúc này tôi chưa có bài thơ nào đáp ứng được.
Nhưng rồi ba hôm sau, tôi tới thẳng phòng làm việc của nhạc sĩ Thuận Yến. Thời gian này anh là Trưởng ban Âm nhạc của Đài Tiếng nói Việt Nam. Tôi trao anh bài thơ tôi vừa sáng tác. Đó là bài thơ "Em có về Hà Nội?":

EM CÓ VỀ HÀ NỘI?

Tôi hối hả giữa chiều thu Hà Nội
Qua Chương Dương mát rượi gió sông Hồng
Những phố cổ rêu phong viền mái ngói
Đón tôi về với hàng Bạc hàng Bông ...

Hà Nội dẫu thăng trầm bao biến đổi
Hồ Gươm xanh - xanh mãi liễu buông xanh
Người náo nức cùng thu đi rất vội
Tôi tìm em - bông cúc trắng riêng mình!

Em có đón thu về - thu Hà Nội?
Sao chiều nay em chẳng tới Hồ Tây!
Trời xanh biếc, mặt hồ xanh vời vợi
Những toà cao soi bóng giữa mây bay!

Con thuyền nhỏ tay ai chèo bối rối
Để lòng tôi với Hà Nội xốn xang!
Thu chậm lại cho tôi chờ em tới
Em có về Hà Nội với thu không?

10/1992

*Nhạc sĩ Thuận Yến phổ thành ca khúc
"Giữa chiều thu Hà Nội"
-Nhạc sĩ Thúy Nga: "Em! Chiều thu Hà Nội"
-Nhạc sĩ Hải Anh: "Em có về Hà Nội"

            Nhạc sĩ Thuận Yến tỏ ra thích thú và anh cầm ghita ngẫu hứng hát thử mấy câu. Anh nói rằng anh rất thích chất lãng mạn, trữ tình của bài thơ; lãng mạn trữ tình mà vẫn toát lên được sự đổi mới của thủ đô trong thời đại mới.
Chừng 5 ngày sau, đúng vào ngày 10/10 anh điện thoại mời tôi qua chỗ anh. Chưa kịp hỏi han gì anh đã vội ôm đàn ghita hát cho tôi nghe ca khúc "Em có về Hà Nội", phổ nguyên lời bài thơ của tôi. Giọng anh hơi khê nhưng vẫn rất lắng sâu tình cảm. Anh bảo tôi gắng chờ để anh hoàn chỉnh thêm. Tuy vậy anh vẫn ghi băng để tôi đem về cho bà xã tôi nghe. Anh thật tận tâm, chu đáo.
Khoảng đầu tháng 12 năm ấy, anh điện thoại mời tôi đến nhà. Hồi ấy anh còn ở Khu tập thể Quân đội Nam Đồng. Hôm ấy chủ nhật nên chị Hương và các cháu ở nhà. Trước khi hát cho tôi nghe anh có giải thích về một sự thay đổi nhỏ. Anh đổi tên thành ca khúc "Giữa chiều thu Hà Nội", đồng thời để tạo cao trào cho ca khúc, anh đã thay câu thơ "Em có đón thu về - thu Hà Nội" bằng một câu do anh nghĩ ra: "Nghe trong gió hương mùa thu lại về". Anh cười mà bảo rằng câu thay này hơi sáo nhưng cần cho âm nhạc. Tôi không có ý kiến gì vì đây là việc "bếp núc" của nhạc sĩ mà nhà thơ như tôi rất khó giúp. Nhạc sĩ Thuận Yến cẩn thận lấy máy ghi âm ghi lại ca khúc và nắn nót đề tặng bà xã tôi. Anh thật tận tâm và chu đáo.
Sau đó ít lâu thì ca khúc "Giữa chiều thu Hà Nội" được đưa lên sóng của Đài Tiếng nói Việt Nam cho tới tận bây giờ qua giọng ca tuyệt vời của Diva – NSND Lê Dung. Tuy có nhiều ca sĩ thể hiện như Kim Tiến, Thế Vũ, Thu Trà, Quỳnh Hoa ... nhưng tôi luôn thích nghe cố NSND Lê Dung hát. Bây giờ cả Lê Dung và cả Thuận Yến đều đã bỏ chúng ta mà đi xa! ... Xin được thắp một nén hương trước linh cữa của anh! Buồn thay!


25/5/2014

Không có nhận xét nào: