Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013


Bài thơ về mùa thu Hà Nội


EM CÓ VỀ HÀ NỘI?


Tôi hối hả giữa chiều thu Hà Nội

Qua Chương Dương mát rượi gió sông Hồng

Những phố cổ rêu phong viền mái ngói

Đón tôi về với hàng Bạc hàng Bông ...


Hà Nội dẫu thăng trầm bao biến đổi

Hồ Gươm xanh - xanh mãi liễu buông xanh

Người náo nức cùng thu đi rất vội

Tôi tìm em - bông cúc trắng riêng mình!


Em có đón thu về - thu Hà Nội?

Sao chiều nay em chẳng tới Hồ Tây!

Trời xanh biếc, mặt hồ xanh vời vợi

Những toà cao soi bóng giữa mây bay!


Con thuyền nhỏ tay ai chèo bối rối

Để lòng tôi với Hà Nội xốn xang!

Thu chậm lại cho tôi chờ em tới

Em có về Hà Nội với thu không?


10/1992

HGC


          Vào một ngày đầu tháng 10 năm 1992, trước ngày kỷ niệm “Giải phóng thủ đô” cở một tuần, tôi đang ngồi làm việc ở cơ quan thì nhận được điện thoại của nhạc sĩ Thuận Yến. Lúc này Thuận Yến đang là Trưởng ban Âm nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam. Tôi quen anh chưa lâu lắm, chỉ từ sau khi thành lập Câu lạc bộ Thơ Nhạc Họa của các nhà Khoa học Việt Nam (1990) mà anh là khách mời trong các lần sinh hoạt. Qua điện thoại anh có nó đại ý là “Ca khúc viết về Hà Nội có rất nhiều nhưng lúc này không có tác phẩm mới. Anh muốn viết một ca khúc về Hà Nội với chủ đề Hà Nội thời đổi mới”. Anh hỏi tôi có bài thơ nào phù hợp thì cho anh xin. Tôi lấy cớ là đang bận việc, sẽ về tìm và trả lời sau. Thực tình thì tôi viết khá nhiều bài thơ về Hà Nội nhưng phù hợp với yêu cầu của anh thì hình như chưa có bài nào!

          Hai hôm sau thì tôi viết được một bài thơ mới. Đó là bài thơ “Em có về Hà Nội?”. Tôi đưa bài thơ đến cơ quan anh, anh đọc qua rồi gật gật tỏ vẻ ưng ý. Mấy ngày trôi qua, đúng hôm 10/10. Ngày kỷ niệm giải phóng thủ đô, anh gọi điện mời tôi đến cơ quan anh. Trong căn phòng làm việc nhỏ nhoi và bề bộn của anh, anh đã tự đệm ghi ta và hát bài “Em có về Hà Nội” cho tôi nghe. Anh phổ nguyên lời bài thơ. Vì là người không am tường về âm nhạc nên tôi không có ý kiến gì, chỉ nói chung chung là hay. Anh cho biết là dù rất cố gắng nhưng cũng không kịp hoàn thành tác phẩm kịp trình bày trong ngày lễ quan trọng của thủ đô. Anh đề nghị tôi sữa vài câu cho hợp với hình ảnh đổi mới của thủ đô. Tôi đã nhanh chóng thực hiện yêu cầu này chỉ bằng một câu thơ là “Những tòa cao soi bóng giữa mây bay”. Anh chấp nhận liền.

          Cuối tháng 12 năm ấy, nhạc sĩ Thuận Yến mời tôi đến nhà. Thời gian này anh ở khu tập thể Quân đội ở Nam Đồng. Anh cho biết là ca khúc có một vài thay đổi. Tên ca khúc được đổi thành “Giữa chiều thu Hà Nội”. Và để tạo nhịp chuyễn cho ca khúc, anh đã thay câu thơ đầu của khổ thơ thứ ba là “Em có đón thu về - thu Hà Nội” thành “Nghe trong gió hương mùa thu lại về”. Đứng về thơ mà nói thì câu này làm hỏng bài thơ vì nó sáo và cả sến nữa. Tuy vậy tôi không có ý kiến gì vì nó giúp cho âm nhạc bay bổng hơn. Anh lại vừa đàn vừa hát cho tôi nghe và không quên ghi băng gửi tặng bà xã tôi.

Ca khúc “Giữa chiều thu Hà Nội được nhiều ca sĩ như Kim Tiến, Thế Vũ, Thu Trà, Quỳnh Hoa … biểu diễn nhưng có lẽ người hát hay nhất vẫn là cố NSND Lê Dung. Thỉnh thoảng trên sóng Đài TNVN vẫn vang lên tiếng hát của Lê Dung.

Mấy năm sau, bài thơ “Em có về Hà Nội” lại được nhạc sĩ Thúy Nga (phu nhân nhạc sĩ Huy Thục) phổ nguyên lời thành ca khúc “Em! Chiều thu Hà Nội”. Và mấy năm trước đây có một nhạc sĩ tên là Hải Anh, tôi không biết ở đâu lại phổ thành ca khúc “Em có về Hà Nội” và dồn dập tung lên youtube.    





Không có nhận xét nào: