Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Thơ riêng tặng vợ




Thơ riêng tặng Vợ

"Thế gian được vợ hỏng chồng..."
(Ca dao)

                                  

 

Không thể so Thị Nở

Chẳng dám sánh Nam Phương

Em là bông lan dại giữa rừng

Thiên hạ chột.

-         Chỉ mình anh tìm thấy !

 

Người mớ ba mớ bảy

Kẻ son phấn loẹt loè

Em sớm hôm lầm lũi đi về

Già cũng đẹp

-         Với anh là hoa hậu!

 

Trời lắm giông lắm bão

Đời nhiều rủi nhiều xui

Ai cũng mong tìm hạnh phúc sướng vui

Nhưng chồng-vợ như cuộc chơi xổ số !

 

Cuộc chơi này nghiệt ngã

Làm khối kẻ trắng tay

Hai chúng ta tuy chưa hẳn phúc dày

Dù giải bét cũng là người trúng giải !

 

Anh tròn bảy chục tuổi

Em cũng ngoại sáu mươi

Dẫu "hiếm hoi" ta cũng được hai trai

Em chỉ tiếc không sinh thêm "mụn gái"!

 

Em là cô giáo giỏi

Anh là nhà thơ xoàng

Em tảo tần lo nuôi dạy các con

Anh chập chập gàn gàn vô tích sự !

 

Em đừng "ca" duyên nợ

Đừng trách phận than thân

Nếu kiếp sau đầu thai lại cõi trần

Anh xin nguyện nhường em … làm chồng

-         Em sẽ biết !

 

Không có nhận xét nào: