Thứ Năm, 8 tháng 9, 2011

Bất chợt thu về

               Bất chợt thu về




        Sáng chợt thức trong tiếng chim ríu rít

Cửa sổ phòng đầy ắp gió đưa hương

Vẵng đâu đó một khúc trầm da diết

Em có về Hà Nội với thu không?”(*)



Thu đã đến! Thì ra thu đã đến

Mải lo toan nên thu đến bất ngờ

Trên bậu cửa khóm quỳnh không lỡ hẹn

Dăm ba nhành lúc lỉu đóa đung đưa



Cuộc sống cứ trôi theo dòng mặc định

Ta mệt nhoài những năm tháng xa xưa

Nay mái tóc đã vương mầu tuyết lạnh

Thấy lòng mình phấp phỏng sắc trời thu



Thu đến đó, mùa thu đang đến đó

Một mùa thu cho ai đợi ai chờ

Theo vòng xoáy nhịp nhàng trong vũ trụ

Biết chắc rồi mà như thể đang mơ



Ngót bảy chục mùa thu ta đã trải

Có mùa thu đầy gió dập mưa sa

Có mùa thu đạn bom tàn hoa trái

Có mùa thu rộn rã khúc hoan ca …



Nhưng ta vẫn hằng mong thu xứ sở

Trời trong xanh, sông núi biếc tươi xanh

Nghe mát rượi từ trong từng nhịp thở

Nghe ngất ngây trong gió thoảng hương quỳnh



Tia nắng nhỏ lách len qua cửa sổ

Nhắc dùm ta mở cửa đón bình minh

Tiếng ai đó chào nhau ngoài ngõ phố

Dẫu người dưng mà như thể thân quen



Thu đã đến! Mùa thu nay đã đến

Ta chào thu, ta yêu mến chào thu

Ta như thấy thu đang cười thánh thiện

Một mùa thu ta luôn đợi luôn chờ!



Thu 2010



(*)Ca khúc “Giữa chiều thu Hà Nội”- nhạc: Thuận Yến,

thơ: Hoàng Gia Cương, ca sĩ: NSND Lê Dung

1 nhận xét:

lão hạc cần thơ nói...

Tiếng ai đó chào nhau ngoài ngõ phố


Dẫu người dưng mà [như thể thân quen] = rất đỗi thân tình