Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

U70

U 70



Thế mà đã U bảy mươi rồi nhỉ ?
Nhìn lên đầu: ba trắng, một nhom nhem
Cuộc đua lớn sáu mươi năm đã nghỉ
Hoàng hôn rồi, bóng sắp ngả vào đêm !

Khỏi phải tính những gì là “được”, “mất”
Gia tài này không “tước” cũng không “quan”
Dù xúng xính có bao nhiêu bằng cấp
Và văn thơ như nước mạch tuôn tràn !

Cái “tạm đươc” là một niềm kiêu hãnh
Ta là “Người” đúng nghĩa, đúng tầm cao
Không một phút cúi mình, không phỉnh nịnh
Dù đói no chỉ nheo mắt tự trào !

Ừ, thì mặc, U bảy mươi cũng mặc
Xác tuy già hồn vẫn trẻ như xưa
Dẫu đã xuống tới lưng chừng sườn dốc
Lòng chẳng hề tiếc nuối những ngày qua !

Ngót bảy chục, U bảy mươi , đúng vậy
Dưới lưng đồi ngoái lại đỉnh Phù Vân
Bao gió bụi, bao nắng mưa đã trải
Lắng đọng dần thành hạt ngọc: Thi nhân !


9/2008

Không có nhận xét nào: