Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Thu tàn


Thu tàn



Chấp chao lá úa vàng rơi
Chiều buông nhàn nhạt, mây trôi ngỡ ngàng
Rừng xa ngan ngát mù sương
Trâu về biếng nhác, bâng khuâng mái chèo ...

Se se ngọn gió đìu hiu
Vòm trời mờ ảo, cánh diều hư vô
Lơ thơ mái tóc bơ phờ
Thuyền trôi
đâu bến ?
đâu bờ ?
thuyền trôi ...

Nao nao én liệng phương trời
Nhặt khoan ẩn hiện, đầy vơi nỗi niềm
Mái chèo khua nước triền miên
Dòng sông hờ hững, bóng thuyền nhỏ nhoi !

Chiều loang nắng quái chơi vơi
Ngẩn ngơ một khúc đường đời quẩn quanh
Thuyền trôi chèo lái mong manh
Nước non, non nước, nghĩa tình gần xa ...

Thu tàn héo lá khô hoa
Đông về giá lạnh vần thơ u hoài ...!

11/1990

Không có nhận xét nào: