Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2009

Chú bé và Con cóc

Chú bé và Con cóc

-Đồng dao-




-Cóc à cóc ơi
Con cóc nhỏ nhoi
Con cóc xấu xí
Từ trong gầm ghế
Từ trong xó nhà
Mày bỗng nhảy ra
Nghiến răng ken két
Trẻ con chết khiếp
Ruồi muỗi thất kinh!
Mày không chạy nhanh
Mày không trốn lẹ
Tao cho bẹp dí
Tao cho đi đời!...

-Ta là cậu ông trời
Là Hoàng thân quốc thích
Ta ra oai sấm sét
Đang nắng hạn phải mưa.
Ngọc Hoàng còn sợ ta
Các ngươi đừng hỗn láo!

-Thôi đi, đừng vênh váo
Tao biết tỏng ra rồi
Cứ mỗi lúc động trời
Mày đau mình đau mẫy
Mày ngồi run lẩy bẩy
Mày nghiến răng, kêu van
Cho đến lúc mưa tràn
Hết đau, mày câm bặt!
Đấy mới là sự thật
Đừng mong bịp trẻ con !...

-Các ngươi đừng vong ơn
Các ngươi đừng hỗn láo
Trời là con là cháu
Trời còn phải sợ ta!
Ta mà không kêu mưa
Còn nắng lâu, còn hạn
Sông suối thì khô cạn
Cây cối sẽ chết khô
Các ngươi nằm chỏng trơ
Không cơm ăn nước uống!
Liệu các ngươi còn sống
Để mà dè bỉu ta?

-Thôi mày, đừng ba hoa
Mày chẳng làm gì sất
Nắng mưa theo quy luật
Trời chẳng nghe một ai
Có giỏi mày kêu trời
Mưa ngay trong chốc lát!

-Ta đâu là thằng nhóc
Mà làm theo lệnh ngươi?

-Đừng phét nữa cóc ơi
Chẳng ai tin mày hết!
Hảy chui vào xó bếp
Hảy chui xuống gầm giường
May ra có côn trùng
May ra nhiều gián, muỗi!
Mày nằm trong xó tối
Mà ngẫm nghĩ sự đời
Không là cậu ông trời
Thì đừng đem khoe mẻ!
Ấy là tao nói thế
Vì tao cũng quý mày
Bởi mày có mặt hay
Là diệt trừ sâu bọ!
Thôi mày, đừng có sợ
Tao chẳng đánh mày đâu
Ta là bạn của nhau
Yêu quý nhau mãi mãi!

-Phải đấy, phải đấy !


2002

Không có nhận xét nào: