Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009

Hạnh phúc bị đánh rơi

Hạnh phúc bị đánh rơi

-Truyện ngắn-


Trên đường về, ông Hoàng dừng lại chọn mua cành hoa loa kèn, loại hoa “huệ tây” mà ông rất thích. Thường ông chỉ chọn một cành mập khỏe, có chừng 5 hoặc7 bông hoa. Cành hoa sẽ được cắm trên một chiếc bình thuôn nhỏ, cổ cao, rất vừa, rất hợp. Ông đã sắm một chiếc bình chỉ để dành riêng cho loại hoa này. Ông dừng bên một chiếc xe thồ. Mải ngắm tìm một cành hoa ưng ý, ông hầu như không hề nhận biết xung quanh. Chợt có một giọng nói khẻ khàng, ấp úng:
- Bác Hoàng phải không ạ. Cháu chào bác. Bác mua hoa ạ?
Ông ngửng nhìn. Thì ra là cái Nụ! Lâu lắm rồi ông chưa gặp lại nó. Bây giờ trông nó gầy gò ốm yếu, “xanh rớt mồng tơi” như thuở ông mới gặp lần đầu. Chợt nhớ ra chuyện cũ nên ông chỉ hỏi thăm chiếu lệ:
- Cháu đi bán hàng đã lâu chưa? Thằng Cún chắc giờ lớn lắm nhỉ?
- Bác ạ, cháu thật có lỗi với hai bác. Cháu đã phụ lòng hai bác, không còn mặt mũi nào để gặp lại hai bác. Thôi thì chuyện đã qua, ân hận cũng đã muộn, cháu chỉ mong hai bác tha lỗi cho cháu để cháu thanh thản làm lại cuộc đời...
Nói rồi nó chợt bật khóc, khóc to thành tiếng. Ông lúng túng, chẳng còn bụng dạ nào để chọn hoa. Biết an ủi nó thế nào đây?
- Nụ à, cháu đã được về là tốt rồi. Ai cũng có lúc lầm lỗi, chỉ cần cháu biết việc mình làm là sai trái thì rồi cháu sẽ lại tìm được niềm vui và hạnh phúc cho mình. Lúc nào rỗi thì hãy đến thăm hai bác nhé, nhớ đem theo cả thằng Cún nữa. Bây giờ bác phải đi, bác cho chục nghìn về mua quà cho thằng Cún.
Ông Hoàng vội đạp xe đi trước cái nhìn ái ngại của cô gái. Nụ cứ nhìn theo ông già cho tới tận cuối đường, hai mắt còn nhòe ướt.
Buổi tối ông Hoàng chưa kịp kể gì với bà vợ thì Nụ đã dắt thằng Cún đến. Thấy bà ngỡ ngàng, vừa như ngạc nhiên vừa như cảnh giác, ông vội nói ngay:
- Bà nó này, sáng nay tôi tình cờ gặp cháu Nụ đi bán hoa, chắc cháu nó đến thăm chúng mình đấy.
Bà lấy lại vẻ mặt tươi cười, hỏi han hai mẹ con rồi đi lục tìm gói bánh cho thằng Cún. Bây giờ nó có lớn hơn nhưng trông gầy gò đến tội nghiệp. Thằng bé đã tròn bốn tuổi mà chỉ nhỉnh hơn đứa lên hai. Đợi cho bà Hoàng hỏi han xong, cái Nụ đột nhiên quỳ sụp xuống chắp tay lạy ông bà lia lịa:
- Cháu cắm cổ cúi đầu lạy xin hai bác. Cháu đã không nên không phải, xin hai bác bỏ qua cho. Được thế cháu sẽ suốt đời đội ơn hai bác.
Bà Hoàng vội đỡ Nụ đứng lên nhưng nó cố sụp lạy cho đến khi nói xong mới chịu thôi. Cả hai ông bà đều thật sự xúc động trước người con gái đã một thời làm cho ông bà vừa thương vừa giận...
Nụ là một cô gái quê, lấy chồng Hà Nội. Nhà Nụ ở trong một “xóm liều”. Một lần bà Hoàng đi chợ về mỏi chân, ghé vào hàng ốc luộc bên đường. Thấy cô hàng ốc còn trẻ vừa dỗ con vừa bán hàng trông rất nheo nhóc, bà động lòng thương nên bắt chuyện. Thì ra một mình cô ta trông vào mấy cân ốc luộc hàng ngày để nuôi chồng nuôi con! Thằng chồng nghiện rượu, không làm ăn gì, con cũng chẳng chịu trông cho vợ bán hàng. Đã thế suốt ngày hạch sách, đánh mắng vợ con, lúc vì thiếu rượu, lúc vì say khướt. Mỗi ngày cô gái ngồi suốt sáng lại chiều cũng chỉ kiếm được dăm nghìn, làm sao đủ sống. Đó là chưa kể những hôm mưa gió, không bán không mua, chỉ có treo niêu. Cô gái vừa kể vừa sụt sùi nước mắt. Trước đây anh em họ mạc còn giúp đỡ ít nhiều, tạo cho chút vốn nho nhỏ để chồng cô mua chiếc xích lô. Nhưng rồi hắn ném hết vào rượu vào bia. Bây giờ muốn vay mượn cũng không ai dám cho, vốn liếng không còn, đành trông vào nồi ốc luộc. Thấy cô chất phác, cần cù, lại rất đáng thương, bà Hoàng gợi hỏi xem cô có làm việc quét dọn nhà cửa được không. Cô ta nhận lời ngay. Thế là bước đầu mỗi tuần hai buổi, Nụ đến giúp nhà bà. Mỗi buổi làm chừng 2 tiếng, bà Hoàng trả cho cô mười nghìn, cô mừng rơn. Thường mỗi khi xong việc, ông bà trao tiền ngay, lại còn gửi cho thằng Cún lúc gói kẹo, lúc quả cam. Thấy Nụ có vẻ hiền lành, làm việc chăm chỉ và không có hiện tượng tắt mắt gì nên ông bà lại giới thiệu cô cho họ hàng, bạn bè thuê mướn. Dần dần người nọ người kia nhờ, Nụ làm không hết việc, thu nhập tăng lên không ngừng. Nồi ốc luộc đã xếp xó từ lâu, chắc không bao giờ dùng lại. Một hôm Nụ khoe với ông bà:
- Dạo này cháu đã có việc làm kín hết các buổi, mỗi ngày thường kiếm được trên hai chục. Cũng nhờ cháu có việc làm mà chồng cháu chăm hơn, không thể lẩn tránh việc trông thằng Cún nữa. Cháu vui lắm hai bác ạ. Trời xui đất khiến thế nào mà hôm ấy cháu gặp được bác gái...
Nụ nói rất chân thành làm cho ông bà cảm động, vui lây. Cô gái này đã bước đầu tạo dựng được hạnh phúc cho mình mà bấy lâu cô hoàn toàn bế tắc.
Nụ làm cho ông bà Hoàng đã được hơn một năm. Ông bà vẫn thường cho cô lúc bộ đồ cũ, lúc mảnh vải về may cho thằng Cún. Hai mẹ con trông đã “có da có thịt”. Lâu lâu Nụ lại khoe vừa sắm sanh thêm được cái nọ cái kia, tuy không to tát gì nhưng cũng không dễ mà có được. Nụ vẫn chăm chỉ, vẫn được ông bà quý mến tin cậy. Có lần Nụ nhận được tin không lành, cần về quê gấp, ông Hoàng đã không ngần ngại lấy xe máy đưa cô đi xa hơn năm chục cây số. Gia đình Nụ cứ cám ơn ông rối rít. Lòng nhân hậu của ông bà đã làm nên “phép mầu” giúp cô gái đáng thương vượt lên trên số phận, đã tìm thấy niềm vui!...
Đột nhiên, hơn một tuần liền không thấy Nụ đến nhà dọn dẹp, ông bà ái ngại sợ gia đình cô gặp chuyện gì bất trắc. Vài người được ông bà giới thiệu Nụ đến làm cũng gọi điện hỏi. Ông bà không biết nói sao. Bà vào khu xóm liều nhưng thấy nhà Nụ khóa cửa nên tin chắc cô về quê. Thế rồi một hôm ra chợ, bỗng có một bà hàng xóm của Nụ hỏi bà:
- Cái Nụ nó làm mướn cho nhà bà phải không? Thế bà có mất mát gì nhiều không bà? Sao, bà không biết gì à? Nó bị bắt giam cả tuần nay rồi mà. Nghe nói nó ăn cắp, nhiều lắm! Công an đã đến khám nhà và còng tay lôi đi. Không ngờ trông nó hiền lành thế mà cũng là đồ bất lương. Chồng nào vợ nấy!
Bà Hoàng sửng sốt, không kịp hỏi gì thêm. Sao, cái Nụ ăn cắp à? Thế hóa ra ông bà “nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà” mà không hay biết! Lại còn bao người mà bà giới thiệu, bà đã “làm ơn nên oán” mất rồi! Nhưng liệu có phải là cái Nụ ăn cắp không, ăn cắp của nhà ai, sao không thấy ai nói gì cho bà biết? Bà vội về báo tin cho ông, ông bán tín bán nghi, bảo chớ vội vàng tin vào lời đồn đại. Nhưng rồi chỉ hai ngày sau mọi việc đã hoàn toàn sáng tỏ...
Chừng sáu tháng trước, một người bạn ông Hoàng giới thiệu Nụ đến làm cho nhà ông Sinh mỗi tuần một lần vào ngày chủ nhật. Nhà ông Sinh rất rộng, có bốn tầng. Khác với mọi nhà, nhà này rất cẩu thả, đồ đạc vất bừa bãi, tủ bàn khép mở tơ hơ. Mấy hôm đầu Nụ cứ nghĩ lạ họ cố ý để thử mình, nhưng dần dần cô thấy là họ quá dư thừa nên tỏ ra hờ hững bất cần. Nụ chạnh nghĩ, đời bất công là thế, “kẻ thì ăn không hết, người thì lần không ra!”. Một hôm thằng Cún ốm, Nụ đang rất bí tiền, định hỏi bà Sinh xin ứng trước cho một ít để về mua thuốc cho con. Ông bà Sinh đi vắng, chỉ một mình cô con gái đang ngủ nướng ở tầng trên. Như mọi ngày, bà Sinh vất một tập tiền buộc chun xộc xệch trên gối. Nụ cứ đi ra đi vào, hết nhìn chiếc giường lại nhìn lên gác. Trống ngực mỗi lúc mỗi đánh thùng thùng, người như nghẹt thở. Cho mãi tới xế chiều khi mọi việc đã làm hoàn tất, Nụ vẫn không yên. Cô con gái bà chủ đi chơi về khuya nên ngủ say như chết. Thỉnh thoảng Nụ lại đi ra đi vào căn phòng như quỷ ám. Từ nhỏ đến giờ Nụ chưa dám lấy cắp của ai bao giờ. Nhưng chồng Nụ thì đã như thành tật, bị bắt bị đánh nhừ đòn mà vẫn không chừa. Khi biết được điều đó thì Nụ rất khinh ghét chồng, nhưng vì con mà Nụ không thể chia tay. Cuộc đời Nụ khốn nạn thế này cũng chỉ vì vớ phải một tay chồng như thế. Từ nhỏ bố mẹ đã dạy bảo cô là “đói cho sạch, rách cho thơm”, điều mà cô luôn tâm tâm niệm niệm. Nhưng cuộc sống đâu chỉ đơn giản thế. Đồng tiền như có ma lực, cứ lôi kéo con người đi vào đường ngang ngõ tắt, dù biết đó là vực sâu nguy hiểm. Chỉ cần một cái “tắc lưỡi” là xong! Con quỷ đã ám vào người cô và cô đã...”tắc lưỡi”, rút ra 2 tờ năm chục! Trên đường về cô cứ liếc trước nhìn sau xem có ai theo mình, xoi mói gì không. Mấy lần sau đến làm cho nhà ông bà Sinh Nụ cũng nơm nớp lo sợ. Nhưng rồi mọi chuyện cũng chìm đi, không có gì khác lạ. Đồ vật, tiền bạc vẫn cứ năm tênh hênh như mời mọc, như vẫy gọi, như một thỏi nam châm níu kéo. Nụ lại thử một lần, rồi một lần, một lần nữa... mà mọi chuyện vẫn êm xuôi! Con mèo đã biết leo trèo ăn vụng! Lòng tham đâu có điểm dừng? Cái gì cũng có giới hạn, chẳng thể nào êm xuôi mãi được. Thế rồi “cái bẫy” được đặt tự bao giờ, sập luôn con mèo ăn vụng! Nụ bị bắt quả tang, bị lôi ra công an thẩm vấn. Không ai có thể ngờ được là chỉ trong vòng nửa năm mà một cô gái thật thà chất phác đã trở thành một kẻ ăn cắp với một lượng tiền vàng lên ngót năm chục triệu! Nụ đã phải đi tù. Tay trắng lại hoàn toàn tay trắng. Niềm hạnh phúc nhỏ nhoi như mầm non mới nhú mà Nụ vừa ươm đã hoàn toàn thui chột. Hơn thế nữa, Nụ còn mất cả tự do!...
Thế mới biết, hạnh phúc thì nhiều nhưng đi tìm không dễ. Còn đánh rơi nó thì lại dễ biết bao! Hơn một năm ngồi tù Nụ mới thấm thía, mới hiểu ra điều giản dị ấy! Bây giờ cô đã được trả tự do, cô phải làm lại từ đầu. Nhưng làm lại thì bao giờ cũng khó hơn gấp bội! Giờ đây cô đã hiểu, niềm hạnh phúc như những hạt bụi vàng nằm lẫn trong cát sỏi. Người ta chỉ có được vàng mười khi biết gom góp kiếm tìm, biết chắt chiu sàng lọc, với tất cả nghị lực, với chính sức mình!
Liệu rồi Nụ có tìm lại được niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà cô từng chắt chiu gom nhặt nhưng đã đánh rơi? Thời gian và nghị lực sẽ giúp cô, sẽ trả lời cô!

2000

Không có nhận xét nào: