Thứ Tư, 20 tháng 5, 2009

Vườn xưa

Vườn xưa



Thẫn thờ trước mảnh vườn xưa
Vườn xưa … tụi đứng thẫn thờ ...
Trống trơn!
Lối xưa còn vệt đất mòn
Nền xưa một khoảnh cỏn con trơ viền !

Mình tôi với bóng nghiêng nghiêng
Thoảng trong ký ức một miền ấu thơ
Cái thời gội nắng, dầm mưa
Co ro áo rách gió lùa suốt đông !

Vườn xưa thành một khoảng không
Mịt mờ dáng mẹ khúc lòng quặn đau !

Đâu rồi gốc mít, gốc cau
Đâu rồi đụn rạ, cầu ao ...
Đâu rồi ?

Bao năm phiêu bạt quê người
Về thăm vườn cũ bời bời nhớ thương
Biết là mưa nắng lẽ thường
Mà sao lòng mãi vấn vương nơi này ?!


6/2004

Không có nhận xét nào: