Thứ Hai, 27 tháng 4, 2009

Vô cùng vô tận

Vô cùng vô tận




Một cánh hồng nhỏ nhoi
Trong vườn chiều nhạt nắng
Một ngọn gió vu hồi
Trong khoảng không tĩnh lặng

Một quãng trầm sâu lắng
Chìm vào cõi mông lung
Một nỗi buồn xa vắng
Du ngọn sóng vô hồn ...

Thời gian như cánh chuồn
Nhẹ tênh và mỏng mảnh
Bình minh rồi hoàng hôn
Hai dải bờ định mệnh !

Góc trời nào giá lạnh
Khoảng đất nào thênh thênh ?
Thời gian là vô định
Không gian cũng vô hình !

Ta chợt nhận ra mình
Một tinh cầu bé nhỏ
Giữa thiên hà mông mênh
Giữa vô cùng vũ trụ !


2003

Không có nhận xét nào: