Thứ Hai, 6 tháng 4, 2009

Những tấm kính vô hình

Những tấm kính vô hình



Ta cảm nhận cuộc đời
Thường qua nhiều lớp kính ...

Có tấm kính cho cái nhìn thánh thiện
Để yêu đời, để tròn vẹn niềm tin
Những sắc màu tươi rói chất thiên nhiên
Những hình khối thẳng, nghiêng không biến đổi
Cái thánh thiện tách rời xa tội lỗi
Và tình yêu cách biệt dối lừa !

Nhưng làm sao tránh khỏi những bất ngờ
Khi cuộc sống còn bùn nhơ rác rưởi ?
Đấy là lúc đời làm ta bối rối
Bởi quanh mình lăng kính rọi, vênh xiên
Ta không còn tin ở chính mắt mình
Ta ngờ vực mọi niềm tin đã trải !

Đời là một cuộc kiếm tìm không mỏi
Nhặt hạt vàng từ đá sỏi hoang sơ
Tia sáng nhỏ nhạt nhoà trong bóng tối
Mà con đường chật chội mải quanh co!

Tấm kính nào rọi chiếu mỗi giấc mơ ?
Tấm kính nào triệt tiêu niềm hy vọng ?
ẩn số của phương trình cuộc sống
Mấy nghìn năm tồn đọng giữa con người
Mấy nghìn năm mà sướng, khổ, buồn, vui
Qua tấm kính cuộc đời khôn đoán định !


2003

Không có nhận xét nào: