Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Gửi bạn phê bình thơ

Gửi bạn phê bình thơ



Ta cần “bình”, ta cần “phê”
Mà sao bạn cứ khen chê mơ hồ ?
Rằng “khen”, ta phải ... ậm ừ
Rằng “chê”, ta cũng gật gù ... xin vâng !

Ta đâu chuốt ngọc khảm vàng ?
Chỉ là dốc cạn tâm can nên lời
Yêu đương quá “đát” lâu rồi
Bao nhiêu trăn trở một đời hư không !

Bần non ăn buổi đói lòng
Ổi xanh nhắm lúc rượu suông cũng thèm !
Gà tần, chả quế, giò, nem
Ăn hoài ngắc ngứ còn nhìn được chăng ?

Khen, chê đành vậy, xin vâng
Khen mà lấy lệ cũng bằng chê suông !
Đã khen xin cứ thật lòng
Đã chê xin chớ ngại ngùng lời chê !

Thơ là một nỗi đam mê
Có “tâm” nhưng phải có “nghề” mới nên
Ấy là “nghiệp”, ấy là “duyên”
Biết mình duyên hẩm vẫn ... thèm nghiệp văn !


2/2003
(Nhân Ngày Thơ Việt Nam)

Không có nhận xét nào: