Thứ Năm, 26 tháng 3, 2009

Tia nhìn sắc lẹm

Tia nhìn sắc lẹm

-Truyện ngắn-

Hưng quen Oanh khi đang học ở trường An ninh. Lần ấy, vào một tối thứ 7, Hưng đi chơi phố về khá muộn. Trên đường, Hưng bắt gặp một cô gái đang hí húi lắp chiếc xích xe bị trượt, mãi vẫn không xong. Hưng dừng lại giúp. Chỉ vậy thôi. Không ngờ cô gái lại đi về cùng đường, thấy Hưng đi bộ, muốn trả ơn nên đề nghị anh đi cùng. Đèo một cô gái không quen biết trong lúc đêm hôm, Hưng vừa thấy ngượng lại vừa thấy ... thích. Lúc sáng Hưng cho bạn mượn xe về quê ăn đám cưới, thật may! Cô gái sống ở một khu ký túc rất gần trường Hưng. Đoạn đường chừng 5 cây số đủ cho họ làm quen nhau, biết chút ít về nhau và ... hẹn hò tuần sau gặp lại! Cuộc đời thường có những chuyện bất ngờ như thế.
Hưng là người Thanh Hoá, còn Oanh quê tận Lai Châu. Từ nhỏ Hưng đã rất thích làm cảnh sát. Trong con mắt cậu bé, cảnh sát trông thật “oách” lại có vẻ giàu sang phú quý. Mấy anh cảnh sát ở thị trấn quê Hưng chỉ cần thổi còi “toe” một cái là ai cũng phải nghe theo răm rắp; nhàn hạ mà được mọi người vì nể. Gần nhà Hưng có một chú làm cảnh sát trên tỉnh mà xây nhà đẹp nhất làng, lại sắm sửa không thiếu một thứ gì. Đó là một nghề rất có tương lai. Thế là Hưng quyết chí theo nghề cảnh sát. Hưng đã thi vào học trường Sĩ quan an ninh. Hưng đã học được 3 năm, đã hiểu biết ít nhièu về nghề nghiệp mà mình theo đuổi. Cái gì cũng có hai mặt. Vui cũng lắm, “oách” cũng nhiều, mà vất cũng không ít, nhục cũng khôn lường!
Còn Oanh lại học ngành bưu điện, với một hy vọng giản dị, nhỏ nhoi là sau này về làm việc tại bưu điện thị trấn quê cô. Bố Oanh là liệt sĩ, mẹ sống một mình ở quê. Nhà nghèo nên sinh hoạt của cô rất chật vật. Ngoài giờ học Oanh thường đi kiếm việc làm thêm để có tiền ăn học. Cô làm đủ thứ việc, khi dạy trẻ, lúc quét dọn, có khi lại gánh nước thuê để kiếm một vài nghìn. Cô không e ngại điều gì, dù xa xôi vất vã, dù đêm hôm khuya khoắt miễn là kiếm được tiền. Cô không thể dựa dẫm vào mẹ khi mẹ cô đã già yếu, lo nuôi mình còn khó. Được cái là Oanh tuy không có cái may mắn đẹp “nghiêng nước nghiêng thành” như nhiều cô gái khác, nhưng bù lại là tính tình cô rất vui vẻ chan hoà và hay quan tâm đến mọi người nên luôn được thầy yêu bạn quý. “Xởi lởi trời gởi của cho”, Oanh luôn kiếm được việc làm và đủ sống, không cần mẹ gửi tiền hàng tháng như những ngày đầu đi học.
Họ quen nhau rồi yêu nhau đã được 3 năm. Một mối tình sinh viên giản dị, chân thành và không kém phần lãng mạn. Những ngày nghỉ họ thường lai nhau bằng chiếc xe đạp cà tàng đi diễu phố. Có khi chỉ là đi một vòng quanh bờ hồ Gươm rồi sà vào Tràng Tiền ăn chiếc kem que. Có hôm họ đưa nhau lên tận Chùa Thầy, Đồng Mô giữa buổi nắng hè, mồ hôi đẫm ướt. Bao nhiêu đắm say, bao nhiêu mộng ước, họ dường như đã thuộc về nhau...
Hưng ra trường, công tác tại một đội phòng chống tệ nạn xã hội. Hưng làm việc năng nổ và đã nhiều lần dũng cảm lập công. Chỉ độ tháng sau, vào dịp kỷ niệm ngày thành lập ngành, Hưng sẽ được kết nạp Đảng, vì thế Hưng đang hết sức phấn đấu rèn luyện và tu dưỡng. Oanh thì đang học năm cuối cùng. Oanh vẫn vừa học vừa đi làm thêm để tự túc hoàn toàn. Cô rất hiếm thời gian rãnh rỗi. Bây giờ 2 người ở cách xa nhau hơn chục cây số, Hưng cũng luôn bận rộn nên họ gặp nhau rất thất thường. Tuy thế họ chẳng có gì phải bận tâm, họ luôn hiểu nhau, tin nhau và thông cảm cho nhau. Hè vừa qua Hưng đã về thăm nhà Oanh và hứa với mẹ Oanh là chờ khi Oanh ra trường sẽ đưa bố mẹ lên thưa chuyện. Mọi việc cứ êm trôi, họ dường như đã là của nhau vĩnh viễn ...
Tối ấy, đội của Hưng được lệnh đột kích vào một nhà hàng bị nghi vấn chứa gái mại dâm. Đây là một nhà hàng tuy nằm sâu trong ngõ nhỏ nhưng đông khách vào ra. Phía dưới nhà là quán cà phê mờ mờ ảo ảo. Trên gác là phòng karaoke và một số phòng nho nhỏ xinh xinh, rất đáng ngờ. Khi đội của Hưng đột kích vào thì bắt được quả tang 2 cặp đang hành lạc. Tất cả mọi người trong quán đều được gom lại để thẩm vấn và lập biên bản. Hưng được phân công đứng bảo vệ cửa ra vào. Bất ngờ, Hưng như đứng tim khi chợt nhìn thấy trong đám người nhộn nhạo ấy có ... Oanh! Trong óc Hưng vụt qua bao điều nghi hoặc, bao nỗi khổ đau. Một sự hụt hẩng làm cho Hưng nghẹt thở! Hưng nép người vào sau cánh cửa, nhìn qua khe hẹp, quan sát. Thật lạ, trong khi tất cả mọi người bị thẩm vấn đều tỏ ra sợ sệt, lắp bắp thì Oanh vẫn tỏ ra như không có gì phải bận tâm. Tại sao Oanh lại ở đây? Tại sao cô ấy lại không thấy ngượng ngùng khi rơi vào tình thế đáng xấu hỗ này? Cô ta trở nên trơ trẻn vậy sao? Hưng cố lắng tai để nghe rõ lời khai của Oanh.
Oanh mới đến làm cho quán hàng này được 2 hôm. Cô nhận việc quét dọn và rửa cốc chén. Khi cảnh sát ập vào thì Oanh đang thu dọn cốc chén ở một phòng con trên gác, vì thế cô trở thành đối tượng bị nghi vấn. Nỗi oan của cô đâu thể được giải ngay! Cô khai là sinh viên, chỉ đi rửa cốc chén thuê và vì mới đến làm nên không biết gì nhiều về thực trạng của quán. Lâu nay đội của Hưng đã từng bắt một vài cô sinh viên đi “làm thêm” theo cách dùng “vốn tự có” của mình rồi, khó mà người ta động lòng để tin lời Oanh nói. Trong thâm tâm, Hưng cũng hoàn toàn tin Oanh vô tội. Nhưng bây giờ Hưng biết xử lý thế nào đây? Nếu anh đứng ra “bảo lãnh” cho cô thì liệu mọi người trong đội có đủ tin tưởng mà tha cho Oanh hay lại đưa anh và cô vào chổ rắc rối thêm? Nếu Oanh có tội thật thì sao? Hưng mà lại có quan hệ với đối tượng phạm pháp ư ? Hưng sắp vào Đảng và cũng sắp được xét nâng bậc quân hàm, liệu sẽ ảnh hưởng gì không? Tương lai của Hưng đang rộng mở, Hưng không thể không suy xét kỹ càng. Bao nhiêu suy tính, bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu mà không sao tìm ra lối thoát. Hưng biết lúc này Oanh rất cần được một ai đó giúp đỡ dù chỉ là một lời biện hộ. Cô đâu ngờ là người thân yêu nhất của mình đang nép sau cánh cửa! Hưng càng cố thu người lại, co rúm lại, chỉ sợ Oanh nhìn thấy. Lúc này sao mà Hưng cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực đến thế! Oanh đang ở rất gần anh, ngay phía sau cánh cửa. Hưng vừa muốn lao ra với cô lại vừa co rúm lại, muốn được biến đi đâu thật xa, thật khuất. Hưng lo ngại lỡ ra Oanh bắt gặp thì không biết xử lý ra sao! Hưng đang ở giữa hai bờ của một vực sâu ngăn cách, rất hẹp nhưng tối tăm, hun hút!
Khi những người bị nghi vấn được dẫn ra xe, Hưng lúng túng vờ chạy qua một góc vườn như đang tìm kiếm thứ gì. Bỗng một người bạn trong đội gọi giật lại:
- Hưng, đi đâu đấy, về thôi.
Bị gọi bất ngờ, Hưng quay đầu lại thì cũng vừa lúc bắt gặp cái nhìn của Oanh. Oanh vừa như ngạc nhiên, vừa như lạ lẫm. Chỉ trong phút chốc cô như hiểu ra tất cả! Cô ném lại Hưng một cái nhìn, một cái nhìn sắc lẹm như lưởi dao cau, rồi lập tức quay đi...
Ngày hôm sau Oanh được tha. Nhưng Hưng không còn đủ can đảm để đến thăm cô. Có lẽ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi tối hôm trước, Hưng đã bộc lộ là một kẻ hèn nhát, vị kỷ, Oanh dù rất yêu cũng không thể nào tha thứ. Cái nhìn của Oanh như cứ xoáy mãi vào trái tim Hưng, nó vừa như trách móc, vừa như oán hận, vừa như khinh miệt... Cái nhìn ấy chắc còn theo suốt cuộc đời Hưng!

1/2000

1 nhận xét:

Hải Xuân nói...

Nhà thơ Hoàng Gia Cương ơi!
Nhà thơ gửi truyện "Tia nhìn sắc lẹm" cho Tháp Bút 13 đi, kỳ sinh hoạt tháng tư này bắt đầu nhận bài đấy.
Chúc nhà thơ mạnh khỏe.
Hải Xuân