Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2009

Một nhánh đào

Một nhánh đào



Chiều qua bom đạn rơi bừa bãi
Quanh chiếc cầu con giữa núi rừng
Cầu vẫn bền gan ôm nhánh suối
Tầu xe qua lại chuyến thêm đông ...

Tinh mơ sương đọng mùi tanh lợm
Khói đạn còn vương trên cỏ cây
Đôi bờ đất đá dường tan vụn …
-Ơ, một nhánh đào! - Tôi đứng ngây !

Ơ một nhánh đào, tôi đứng ngây
Giữa nơi bom đạn Mỹ rơi đầy
Nửa thân cháy sém hoa còn nở
Cánh ửng tươi hồng trong nắng mai!

Cánh hồng ươn ướt giọt sương mai
Như nén đau thương nhoẻn miệng cười
Xuân vẫn về đây em vẫn đẹp
Nhụy vàng lấp ló, cánh hây hây...

Tôi đứng ngây nhìn bên nhánh hoa
Hình như hoa cũng níu khách qua !
Bỗng ai khúc khích ... Tôi quay lại:
- Cô gái dân quân cũng ngắm hoa !

Cô gái Tày đang mãi ngắm hoa
Cành hoa bên ụ súng cô mà !
Giữ cầu, cô giữ chung trời đất
Cô ngắm hoa và hoa ngắm cô ...

Cô gái ôm cây súng giữ trời
Giữ cho hoa thắm lá xanh tươi
Ngụy trang ụ súng hoa chen lá
Hoa nở thêm nhiều, cô gái vui !

Tôi ngắm nhìn hoa trong phút giây
Mà sao như ngợp cả xuân đầy !
Phải chăng đây nhánh đào năm ấy
Tô Hiệu ươm trong cửa khám đày ?!

Lạng Sơn 2/1966

Không có nhận xét nào: