Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2009

Nói với thạch sùng

Nói với
thạch sùng



Tiếc hoài chi nữa mối(*) ơi
Phù vân kiếp ấy đã vời vợi xa
Hảy thôi tặc lưỡi đi mà
Quyền cao bỗng trọng cũng là hư không !

Hoá thân làm phận thạch sùng
Hết thời vênh váo còn mong ngóng gì ?
Một thân một cõi đi về
Sớm trưa cũng mặc, tối khuya cũng đành !

Làm sao ngờ được "mảnh sành" ?
Xênh xang phút chốc biến thành chiêm bao !
Bây giờ đất thấp, trần cao
Thân trơ trụi trắng bám vào trắng vôi !

Tao đi khắp bốn phương trời
Cứ nghe mày tặc lưỡi hoài ... đến thương !
Thôi mà, nghiệp chướng tai ương
Với mày, trời chỉ ... bằng vung !
Than gì !

1997


*Thạch sùng: Miền Bắc gọi là con mối
Miền Nam gọi là thằn lằn

Không có nhận xét nào: