Thứ Hai, 5 tháng 1, 2009

Đêm tiểu hàn

Đêm tiểu hàn
-Truyện ngắn-

Đêm cuối năm rét buốt. Đang giữa tiết tiểu hàn. Vừa viết xong bản báo cáo để kịp ngày mai trình bày trước Hội đồng Quản trị Tổng công ty, Danh như hoàn toàn mất hết sinh lực, gục đầu xuống bàn và không còn biết gì trời đất. Ngoài kia gió cứ rít từng cơn, lá sấu rụng bay xào xạc như có tiếng người quét rác đang khua chổi. Vợ anh trùm chăn kín mít. Đêm mùa đông giấc ngủ thường rất sâu. Chẳng mấy chốc anh cũng đã cất tiếng ngáy đều đều. Trông Danh như một cậu học sinh trung học đang mải ôn thi...
Quê Danh ở tận miền cực nam Trung Bộ. Anh có khuôn mặt cháy nắng, xương xương, khắc khổ và một giọng nói như nặng mùi muối biển. Anh chuyển ra ngoài này công tác đã được hơn hai chục năm, sau những mất mát lớn của gia đình. Anh muốn trốn chạy quá khứ đau buồn. Sống lầm lì, chỉ lấy công việc làm niềm vui, anh hầu như không hề biết đến những gì đang tồn tại xung quanh. Được chừng bảy tám năm gì đó thì bỗng nhiên anh gặp Trang, một phụ nữ miền Trung du kém anh ba tuổi. Chồng Trang đã ra nước ngoài từ lâu, lấy vợ đầm và bỏ mặc vợ con. Một mình chị nuôi dạy ba con, vất vả vô cùng. Trang thường cố giấu những suy tư, những khổ đau đè nặng trong tâm hồn chị để các con không phải bận tâm, để những bóng đen không bao giờ lướt qua tâm hồn non trẻ của chúng. Chị ít nói về mình, ai hỏi cũng chỉ kể qua loa. Có điều lạ là Trang rất không muốn nói về bố, khi nào cũng chỉ nói về mẹ với một niềm tự hào kèm một nỗi xót thương vô hạn. Có lẽ vì cùng chung cảnh người mất mát, kẻ goá bụa nên dần dần Danh và Trang đến với nhau khi cuộc đời đã gần xế bóng. Danh chấp nhận gánh vác cả gia đình vợ không một chút nề hà do dự. Các con của Trang cũng dần dần tìm thấy ở anh một người cha thật sự. Ba đứa lần lượt trưởng thành, lần lượt đi xa. Chỉ còn hai anh chị sống cùng nhau như một cặp vợ chồng son rỗi. Danh hiểu rằng những gì mất mát khổ đau thì càng dấu kín trong lòng càng tốt, nói ra chỉ khơi dậy vết thương không sao lành được. Vì thế mà tuy rất quan tâm đến gia đình vợ, nhưng thấy Trang có vẻ ngần ngại mỗi khi nói về gia đình mình nên anh không bao giờ gặng hỏi. Sáu anh chị em Trang mỗi người mỗi nơi, Danh biết không nhiều về họ. Danh chỉ biết chắc một điều là ông bố đã mất từ hồi kháng chiến chống Pháp, còn mẹ thì cũng đã mất được ngót ba chục năm. Không một tấm hình, chỉ theo lời kể của Trang, Danh không thể hình dung ra hai cụ...
Có lẽ đã qua giờ tý từ lâu. Ngoài trời gió vẫn rít từng cơn tê buốt. Phố xá hoàn toàn im ắng. Bỗng nhiên Danh thấy mình như đang lạc vào một cõi hư vô, một miền xa lạ. Không có tiếng chuông gọi, không có tiếng mở cửa, không có tiếng bước chân... thế mà chợt có tiếng nói bên tai, rất rõ ràng mạch lạc :
-Danh con, ta là bố của con Trang, là bố vợ của con đây!
Danh giật mình nhìn lên. Anh hết sức ngỡ ngàng khi thấy một người đàn ông chỉ trạc tuổi anh, mặc bộ soóc ka ki kiểu lính nguỵ ngày xưa mà anh thường thấy trong phim ảnh thời kháng chiến. Ông đang nhìn anh với một thái độ e dè, thận trọng. Toàn thân Danh như có một dòng điện chạy qua, nóng ran, tê cứng.
-Con ngạc nhiên lắm phải không? Nhiều đêm ta vẫn về nhưng ta không tiện gặp các con. Cứ để cho con Trang nó ngủ... Ta chỉ muốn nói chuyện riêng với con thôi. Con có hiểu không nào ?
- Thưa..., thưa thầy, con... con hiểu ạ.
-Ta khổ lắm, ta khổ lắm con ạ. Liệu các con của ta có hiểu cho ta không? Sang cõi âm trọn nửa thế kỷ rồi mà ta vẫn khổ. Ta chưa có được một ngày thanh thản. Ta khổ vì không ai hiểu ta, vì mẹ các con không hiểu ta, hận ta ! Ấy là ta nói về mẹ vợ của con đó. Bà ấy đi sau ta tới hai chục năm. Thế mà bà ấy vẫn không chịu hiểu ta, vẫn còn hận ta, hận mãi. Bà ấy không thèm nhìn mặt ta. Ta nhẫn nhục cầu xin, ta cố nằn nì thế nào bà ấy cũng mặc. Bà ấy cứ hận ta, hận hoài, hận mãi, hận không biết tới tận đời kiếp nào mới thôi! Ta buồn lắm, ta khổ lắm! Các con có hiểu cho nỗi khổ của ta không? Mà làm sao các con có thể hiểu rõ nỗi khổ của ta được chứ. Ta bị oan, ta bị oan tới tận bao giờ nữa đây! Bà ấy oán hận ta, vì thế các con cũng oán hận ta! Ta đâu có dịp để minh oan? Thế là tuy có vợ, có con, có cháu, có chắt hẳn hoi mà ta vẫn cô đơn; cô đơn cả ở kiếp trần, cô đơn cả ở cõi âm!
-Ông còn ca cẩm gì gì nữa, hử? Ông đi đi, ông đi ngay đi. Hãy để cho các con tôi được yên. Ông đi đi !
Bỗng đâu một bà lão già hơn ông bố vợ của Danh tới hai chục tuổi, xuất hiện và nói một thôi một hồi, giọng đầy phẫn nộ.
-Thằng Danh nó làm sao biết được về ông? Ông đừng hòng mượn thằng con rể của tôi để thanh minh cho ông nhá. Ông cũng đừng hòng về đây mà nhận con, nhận cháu, nhận chắt. Chúng không có người cha, người ông, người cụ tồi tệ như ông đâu. Ông đi đi, ông biến đi !
Người đàn ông chừng năm chục tuổi ấy nhẫn nhục đi ra không dám cãi lại một lời nào. Trông ông thật tội.
-Con đừng tin ông ấy. Chắc vợ con nó cũng nói cho con biết ít nhiều về cuộc đời của u rồi. U khổ suốt một đời! Vì ông ta mà u khổ cả một đời... U hận ông ấy, u hận ông ấy muôn đời...
Bà lão lấy tay chùi nước mắt. Đó là một bà già nông dân, vấn khăn, mặc áo nâu quần đen và miệng nhai trầu bỏm bẻm. Trông bà thật hiền lành phúc hậu. Vậy mà không hiểu vì sao bà lại có thể quát nạt ông một cách có vẻ ác độc, nhẫn tâm đến thế?
-Con đừng nghĩ xấu về u như vậy! U không phải là người ác độc, nhẫn tâm như con nghĩ đâu. Nhưng u không muốn và không thể để cho bố vợ con, đúng ông ta là bố con Trang đấy, một ông bố tồi tệ, về làm mê hoặc các con, để các con có thể tha thứ cho ông ấy. Ông ấy muốn giành các con của mẹ, những đứa con mà ông ấy đã bỏ rơi, đã không thèm đoái hoài suốt bấy nhiêu năm ...
-Tôi xin bà. Tôi đâu có bỏ rơi chúng. Thề có trời có đất, không một lúc nào là tôi không nghĩ đến bà, không nghĩ đến các con. Nhưng vì hoàn cảnh bắt buộc, tôi không được phép...
Thì ra ông bố vợ Danh vẫn còn quanh quẩn đâu đây nên đã nghe hết và quay lại để chen vào một câu.
-Tôi đã bảo ông đi đi kia mà. Ông đi đi, đi ngay đi. Ông tưởng chỉ cứ đổ tội cho "hoàn cảnh" là mọi chuyện êm xuôi à ? Còn lâu nhá ! Hãy đi đi để tôi nói chuyện với con rể tôi. Nó không biết và không cần biết ông là ai. Thế đã đủ chưa nào? Ông đi đi, đi ngay đi cho tôi nhờ.
Người đàn ông lầm lũi đi ra. Lựa lúc bà già không chú ý, ông đã nháy mắt ra hiệu, như ngầm báo cho Danh biết là ông sẽ còn quay lại.
-U đâu có đanh ác, chua ngoa, bắt nạt chồng. Cả đời u đã bị chà đạp, bị giày vò, phải nhịn nhục, an phận, tưởng không bao giờ ngóc đầu lên được. Còn ông ấy là "quan" mà. Khi u một nách sáu con lít nhít, chạy giặc khắp nơi thì ông ấy ăn sung mặc sướng, phè phỡn với bọn Tây. Ông ấy có bao giờ thèm ngó ngàng tới vợ, tới con! Bây giờ thì ông ấy bị đày đoạ, sống vất vưởng nên ông ấy mới ân hận. Ân hận, oan ức cái nỗi gì kia chứ? "Mình làm mình chịu kêu mà ai thương !"
Lúc này Danh như mới định thần lại để tiếp chuyện bà. Anh cứ nghi nghi hoặc hoặc, tưởng như cả bà , cả ông đều đang sống, vừa đi xa lâu mới trở về. Anh mừng quá. Thế là sau mười lăm năm chung sống cùng Trang nay anh đã được gặp bố mẹ vợ. Anh muốn gọi Trang mà không sao cất tiếng được. Khi người ta xúc động quá thì cũng thường như vậy.
-Con đừng gọi Trang. Dịp khác u sẽ về gặp nó. U sợ nó khóc. Con bé hay mau nước mắt. Có lần u báo mộng cho nó, nó khóc suốt nên u không nói được câu nào, cũng đành gạt nước mắt mà đi. U có nhiều chuyện muốn nói với các con, nếu gặp con Trang thì u biết là không sao nói được.
-Thưa u, có điều gì dạy bảo thì u cứ nói với con cũng được ạ. Con sẽ nói lại với nhà con và mọi người.
-U muốn nói với các con nhiều lắm. Con có hiểu không nào? Nhưng gặp con rồi u lại không biết nói từ đâu... Con là một chàng rể quý, u quý con như quý các con do u đẻ ra. Con có hiểu không nào? Con đã đem lại hạnh phúc cho con gái u, u rất biết ơn con. Con Trang nó đã chịu nhiều đau khổ. U cứ nghĩ mà xót xa cho nó. Nó cũng giống u ngày xưa. Kiếp hồng nhan bạc phận! May mà nó đã gặp được con. Cuộc đời con cũng từng khổ đau nhiều, u biết. U đã tìm gặp vợ trước và hai con của con. Họ bị trúng bom, không ai lành lặn. Nhưng Trời Phật thương tình nên đã trả lại cho họ vẹn toàn tất cả. Con yên tâm và vui mừng cho họ. Ngày ngày họ vẫn về thăm các con mà các con không biết đấy thôi. Họ cũng rất yêu quý mẹ con con Trang. Bây giờ cả hai nhà là một. Mỗi khi thắp hương cho u, các con nhớ là thắp cả cho ba mẹ con họ nhá. Các con có được hạnh phúc như bây giờ cũng một phần là nhờ họ đấy. Các con đừng quên. Những người vì nước vì dân mà hy sinh thì không ai và không bao giờ được quên con ạ.
-Thế sao bà lại bảo chúng nó quên tôi? Trước kia đã đành chứ bây giờ tôi đã được minh oan rồi mà sao bà còn cố chấp, xa lánh, hắt hủi tôi ?
Bỗng nhiên ông bố lại xuất hiện và nói chen vào.
-Hồi trước bà cứ tưởng tôi là Việt gian, theo địch! Mà không chỉ riêng bà, mọi người đều tưởng thế. Bà đâu có biết là đêm đêm tôi khóc thầm vì oan ức không thể nói ra? Trong lòng nghĩ một đằng mà bên ngoài phải làm một nẻo, sung sướng cái nỗi gì ! Bà tưởng tôi ăn sung mặc sướng, bỏ mặc vợ con nheo nhóc? Tôi làm sao khác được khi tổ chức đã phân công tôi như vậy? Hồi ấy bà là du kích Việt Minh, còn tôi lại là xếp bốt nguỵ, ở bên kia chiến tuyến! Tôi cần lấy lòng tin của địch. Tôi cần leo cao, cần biết rộng, đâu phải vì bản thân tôi? Tôi bị đạn của chính đồng đội mình bắn chết mà cũng đâu dám kêu ca oán hận? Thắng lợi rồi mà mãi tôi vẫn chưa được minh oan. Xuống cõi âm rồi mà còn bị đồng đội và nhân dân sỉ nhục! Còn bây giờ thì chính bà đã biết tôi được minh oan, thế mà bà vẫn còn oán hận tôi là bởi làm sao?
-Thế ông có biết ai là người đi hết cửa này cửa nọ, tới tận Diêm Vương để minh oan cho ông không, hử ? Chính con mụ già này đấy. Tôi nói cho ông biết nhá. Sau hoà bình, tôi gặp được ông Ba - người chỉ huy trực tiếp của ông. Ông Ba đã kể tất cả cho tôi nghe về ông. Nhưng ông Ba phải vào Nam, vào tận Sài Gòn hoạt động nên không kịp minh oan cho ông. Mãi khi tôi xuống dưới ấy rồi, khi tôi có đủ uy tín và điều kiện cần thiết rồi, tôi mới minh oan được cho ông. Tôi đã không vì oán hận riêng mà nhẫn tâm để ông oan ức suốt đời với nỗi nhục mang tiếng "Việt gian phản quốc"!
-Trời ơi, thế mà bao năm nay tôi cố tìm xem ai đã minh oan cho tôi mà vẫn không sao biết được. Thì ra là bà, là người oán hận tôi, là người vẫn coi tôi như kẻ thù! Sao lại có chuyện lạ kỳ vậy nhỉ? Tôi biết ơn, tôi mang ơn một người mà tôi coi như một vị cứu tinh, không ngờ lại chính là bà, người mà tôi cứ tưởng là suốt đời chỉ biết căm ghét tôi, oán hận tôi, chỉ mong tôi bị đày xuống chín tầng sâu địa ngục !...
-Ông đừng tưởng thế là tôi đã tha thứ cho ông tất cả nhá. Ngày xưa cả nhà nhà ông coi tôi là phận lẽ mọn, phận tôi đòi, con sen, đứa ở. Đã bao giờ tôi được đối xử như một người vợ, một nàng dâu thực sự đâu? Sáu đứa con chỉ là do sự thèm khát của ông, sự đòi hỏi có người nối dõi tông đường của giòng họ nhà ông, vì bà cả không có con trai, chứ đâu phải vì ông yêu thương tôi như một người chồng thực sự ? Tôi oán hận ông là thế. Còn lâu tôi mới bỏ qua nhá!
Không khí thật nặng nề. Danh không biết nên nói gì lúc này. Anh cứ ú ớ trong miệng. Anh muốn gọi vợ nhưng không sao cất tiếng gọi được. Anh như một người bị thôi miên, chỉ biết nghe và thụ động làm theo lời điều khiển.
-Tôi xin bà, bà cũng cho tôi một cơ hội để giải bày nỗi oan ức của mình chứ. Đúng là tôi rất có lỗi với bà, với các con. Lỗi to lắm, lỗi nặng lắm. Thật tình thì tôi luôn yêu bà, quý trọng bà, thậm chí tôn thờ bà vì bà đã mang nặng đẻ đau, đã vất vả nuôi dưỡng và dạy bảo sáu đứa con tôi nên người. Tôi không hy vọng gì được bà tha thứ. Nhưng nếu tôi được thanh minh với bà và các con thì chắc lòng tôi cũng nhẹ đi được đôi phần và các con tôi cũng ít nhiều châm chước cho tôi. Tôi được Diêm Vương tha thứ và giải oan, chẳng lẽ bà không làm được như thế sao ?
-Nếu không có tôi thì Diêm Vương làm sao có thể tha tội cho ông? Nhưng Diêm Vương minh oan cho ông là minh oan cái tội theo địch, chứ cái tội làm khổ vợ, khổ con thì ngài đâu đã tha cho ông? Tội ấy chỉ có tôi với các con mới có quyền xét xử ông.
-Bà nói đúng lắm. Tôi cũng mong được bà và các con đem ra xét xử công khai và sòng phẳng để tôi còn có dịp tự bào chữa cho mình. Bà làm ngay đi. Bà còn chần chừ gì nữa ?
-Không được. Tôi không muốn để các con, các cháu, các chắt tôi biết những chuyện đau lòng của tôi, điều mà bao năm qua tôi đã cố công chịu đựng âm thầm.
-Thế đấy. Thì ra bà cũng chỉ là một người đàn bà nhỏ nhen, ích kỷ, chỉ biết nghĩ về mình! Người ta đau khổ, héo mòn cũng mặc!
-Ông không có quyền xúc phạm tôi. Ông không đủ tư cách để nhận xét về người khác. Nếu có luật pháp riêng cho mỗi gia đình thì ông là kẻ đã bị tước "quyền công dân gia đình" từ lâu rồi. Ông đi đi, đừng để tôi phải nặng lời với ông trước mặt con rể tôi. Ông đi đi.
Không khí trở nên căng thẳng. Bất chợt Danh cảm thấy như mình đang dự một phiên toà...
-Ông ấy đi rồi, u con ta lại tiếp tục nói chuyện với nhau nhá. U nói những gì rồi nhỉ? U già rồi nên nhiều khi lú lẫn, hay quên. Định nói nhiều với con mà bây giờ lại không biết mình định nói gì. Chỉ tại lão ấy chen vào thôi. Nói thật là nhiều khi u cũng muốn tha thứ cho bố con. Con người ta dù ở trên dương hay ở dưới âm thì cũng như nhau. Phải sống lẻ loi cô độc thì đau khổ lắm. Suy cho cùng thì lỗi của ông ấy một phần cũng là do hoàn cảnh. Ông nội vợ con trước là chánh tổng, rất giàu có. Trong nhà có lắm kẻ ăn người làm. Thầy con suốt ngày chỉ biết ăn chơi, không phải đụng tay đụng chân, thành ra luôn ỷ lại, đùn đẩy mọi việc cho người khác. Còn bên u thì chỉ là một gia đình nhà Nho nghèo. Thấy u có chút nhan sắc lại có học hành ít nhiều nên họ cố ép u về làm lẽ cho ông ấy. Thầy con cũng thích u, nhưng gia đình và bà cả luôn luôn hành hạ u, coi u như con hầu, đứa ở. Thầy con thì chỉ biết vâng lời, chỉ biết làm theo lời bố mẹ sắp đặt mà không chịu tìm cách gì để giúp đỡ vợ con. Ông ấy vô trách nhiệm! U oán ông ấy là vậy. Ông ấy cũng có ít nhiều công lao với kháng chiến, lại chết oan, nên u đã cố làm mọi việc để minh oan cho ông ấy. Nhưng đó là việc làm của một người đồng chí, đồng đội, chứ không phải là của một người vợ. Nếu chỉ là vì nghĩa vợ chồng thì một người như thế không đáng để cho u phải bận tâm, phải cất công đi hết cửa này cửa nọ.
-Thưa u, chắc thầy con cũng có những khó khăn không thể vượt qua...
-Thôi, con đừng cố bênh che cho ông ấy. Con nghĩ ông ấy làm theo lời bố mẹ là vì đạo hiếu chứ gì? Không đúng. Không phải cứ nghe theo lời bố mẹ dù biết đó là việc sai trái, mới giữ đúng chữ hiếu đâu. Làm theo lẽ phải mới là điều quan trọng nhất con ạ. Cái quan niệm vua bảo sao dân nghe vậy, cha mẹ bảo sao con làm vậy là mù quáng, là xưa quá rồi. Thế hệ u đã hiểu ra điều đó. Thế hệ các con chắc càng hiểu rõ hơn. Tất cả là ở cái tâm của mình...
Danh hiểu là ở thế hệ của các cụ xưa thì sự biểu hiện tình cảm còn rất hạn chế. Chuyện lấy vợ lấy chồng thường là do ép buộc chứ ít khi xuất phát từ tình yêu. Vì thế mà ngày xưa người ta có câu ca dao: "Chồng gì anh, vợ gì tôi. Chẳng qua là cái nợ đời chi đây! ". Nhưng qua câu chuyện của ông bà thì hình như giữa họ có một tình yêu thực sự, mặc dù bà có vẻ rất oán hận ông. Nguyễn Đình Chiểu có câu: "Bởi chưng hay ghét chỉ vì hay yêu" là vậy.
Thời gian vừa như bất tận lại dường như đứng yên. Danh không còn ý thức được đây là mơ hay đây là thực. Bà cụ bỗng ngồi lặng yên, không nói gì thêm. Danh nhìn cụ và thấy có nét gì đó hao hao giống Trang. Một già một trẻ nên rất khó so sánh, nhưng khuôn mặt ấy, gò má ấy thì chắc hẳn là rất giống nhau. Đang mãi suy nghĩ, Danh không biết có một người đàn bà trẻ mặc bộ bà ba đen vào phòng tự lúc nào.
-Thưa má, má cho phép con gặp anh Danh chút xíu được không ạ?...
-Được, con nói chuyện với chồng con đi.
-Ủa, Huệ. Em về đó à! Anh mong em hoài...
-Anh Danh ơi, anh có nhớ em không? Một phần ba thế kỷ rồi còn gì! Em đánh bạo về gặp anh đây. Nhiều lần em muốn về lắm nhưng em sợ anh buồn. Ngần ấy năm rồi, nỗi đau của anh đã dần dần lắng xuống. Em về chỉ làm khơi lại vết thương của anh. Nhưng nếu anh biết em và các con vẫn luôn luôn ở bên anh thì chắc anh sẽ mừng hơn, có đúng vậy không anh? Dịp đầu năm anh về viếng mộ má con em, em rất cảm động. Em biết, không bao giờ anh quên em và các con. Em đã xin má Trang làm bà ngoại của các con, anh có vui lòng không? Liệu Trang có chấp nhận không anh? Em rất mừng là Trang đã thay em đem niềm vui và hạnh phúc đến cho anh. Em biết ơn cô ấy. Anh hãy luôn quan tâm và yêu thương cô ấy như anh đã dành cho em anh nhé. Thôi, em đi đây. Để má nói chuyện tiếp với anh. Má có nhiều điều cần nói với anh hơn...
Danh chưa kịp nhìn kỹ người vợ trẻ đã xa cách từ lâu mà không một lúc nào anh không nhớ tới. Anh chưa kịp hỏi han một câu nào thì Huệ đã mất hút trong bóng tối. Anh sững sờ, ngẩn ngơ như một kẻ mất hồn.
-Huệ và hai cháu thân thiết với u lắm, cứ xin u nhận làm bà ngoại các cháu. Tất nhiên là u rất vui lòng. U cũng đã vào thăm quê con, gặp rất nhiều người, cả bên nội và bên ngoại con. Bà con trong ấy chân tình lắm. U cứ như về thăm chính quê mình...
-Thưa u, con nhờ u nói lại với Huệ là chúng con rất muốn được gặp lại cô ấy và hai cháu của con. Con chưa kịp nói gì thì cô ấy đã vội ra đi...
-Được rồi, u hứa. Rồi Huệ và hai cháu sẽ có dịp về gặp con và Trang.
-Con rất biết ơn u. Thưa u, con muốn cầu xin u một điều, có được không ạ?
-U biết rồi. Con không cần nói ra thì u cũng biết. Con muốn u tha thứ cho thầy con chứ gì ? Không được đâu con ạ. U chưa thể nào hết oán hận ông ấy. Ông ấy đáng bị như vậy.
-Nhưng thưa u, thầy con tỏ ra rất hối hận mà. Hơn năm chục năm rồi, thầy con đã đau khổ ngần ấy năm còn gì? U tha lỗi cho thầy con u nhé.
-Bây giờ thì chưa được đâu, nhưng u hứa là rồi u sẽ xem xét. Thế đã được chưa nào?
-Hoan hô bà. Có thế chứ. Tôi sẽ chờ đợi từng ngày từng giờ để được bà xem xét. Con ơi, thầy biết ơn con lắm. Thầy đi đây. Rồi thầy sẽ về gặp lại các con.
Thì ra ông cụ vẫn quanh quẩn đâu đó và đã chờ được dịp. Danh chưa kịp nói gì thì đã không thấy bóng ông đâu nữa!
-Con thấy đấy. Ông ấy cứ như là trẻ con. Nhiều lúc u cứ nghĩ về ông ấy, không biết nên giận hay nên thương. Dù sao thì một ngày sống với nhau cũng đã nên nghĩa vợ chồng.
Bà cụ ngồi trầm ngâm rồi lấy tay lau nước mắt. Có điều gì đó làm cho bà đau khổ, muốn nói ra mà còn phải đắn đo. Danh không dám làm ngắt dòng suy tư của cụ.
-Con này, cháu Kiều dạo này thế nào rồi?
-Thưa u, cháu nó ốm lắm ạ. Chúng con rất thương và lo cho cháu. Khối u ngày càng to, đau đớn và làm cháu rất bi quan...
-U biết. Tội nghiệp cháu lắm. Đang còn nuôi con nhỏ mà đau ốm thế thật vất vả. Thương cháu, u càng thương con Trang mẹ nó, cả đời không một lúc thảnh thơi. Bố con Kiều là một kẻ vô cùng tệ bạc, phản bội vợ con...
-Thưa u, nhà con cứ phân vân một điều là không biết có nên mổ cho cháu không. Khối u ngày càng to, chèn vào cổ làm cháu không thở được. Tốn kém thì chúng con cũng cố gắng lo cho cháu, chỉ sợ cháu không chịu đựng được một ca phẩu thuật như vậy. U khuyên chúng con nên thế nào...
-Ngày nay khoa học tiền tiến lắm. Nó mổ được, không khó đâu. Nhưng có điều là nếu mổ thì cháu sẽ không sống được bao lâu. Mà không mổ thì cháu rất đau đớn. Vì việc của cháu Kiều mà vừa rồi u có lên chùa cầu xin cho cháu. Vị thần y ở chùa có kê cho u một phương thuốc, đơn giản nhưng người trần không ai biết... Con có biết cây bách không? Con lấy mủ cây bách trộn đều với mủ cây thông, phết lên trên khối u của cháu nhiều lần. Con nhớ không nào? Nó là gái, có sợ xấu hổ thì làm một miếng khăn che, như cái khẩu trang ấy mà, buộc ra ngoài. Một hai tuần sau rễ khối u sẽ teo dần, khối u không phát triển nữa. Chờ một thời gian, khoa học tân tiến hơn, khi ấy mổ cho cháu thì sẽ an toàn hơn. Các con nhớ lời u dặn, cứ yên tâm mà chữa bệnh cho cháu.
-Vâng, thưa u con sẽ nhớ.
Bà cụ lại ngồi trầm ngâm. Hình như bà đang còn có điều gì phải bận tâm.
-Thưa u...
-Được rồi, con hỏi thì u nói vậy. Con đã từng đến cánh đồng Cao rồi phải không ?
-Dạ, đúng ạ. Cánh đồng Cao là nơi u nằm, thuộc tỉnh Tuyên Quang...
-Đúng đó. Ta đã nằm lại ở đấy hơn ba chục năm, từ hồi đi sơ tán. Đó là nơi sạch sẽ, mát mẻ, rất hợp với u. Vả lại u cũng đã quá quen thuộc và coi đó như là quê hương thứ hai của mình rồi. U đã "an cư". Các con cứ để u nằm yên đó, đừng chuyển u đi đâu nữa nhá. Có điều là cuối năm nay vùng đất ấy có "động", u rất không yên tâm. Vì thế u muốn nhờ các con một việc, không biết có được không?
-Dạ, u cứ nói, chúng con làm được mà.
-U chỉ sợ làm phiền hà cho các con.
-Không, có gì phiền đâu ạ. Chúng con luôn sẵn sàng làm bất cứ việc gì mà thầy u yêu cầu. Chúng con chỉ tiếc là chưa làm được gì đáng kể để đền đáp công ơn thầy u...
-Các con thương yêu nhau đã là đền đáp công lao của u rồi. Điều mà u mong muốn nhất, hạnh phúc nhất chính là hạnh phúc của các con, các cháu của u. Việc u định nhờ là thế này... Con có biết cây bồ công anh không nhỉ?
-Dạ, con có nghe tên, hình như là một cây thuốc thì phải. Con chưa để ý nhưng chắc là tìm không khó đâu u ạ.
-Con tìm là thấy ngay thôi mà. Các con kiếm cho u một cây bồ công anh, đem lên Tuyên Quang trồng bên mộ u. Cạnh mộ thì không có đất đâu, trồng cách vài mét cũng được. Có cây này thì u và bà con xung quanh không còn lo mồ mả bị "động" nữa. Con có hiểu không nào? Các con cố giúp u nhá.
-Vâng, nhất định chúng con sẽ làm. U cứ yên tâm, đừng lo ngại gì cả.
-Còn về phần mộ thầy con, lâu rồi các con không lên thăm ông ấy phải không? Vì ở nơi ông ấy nằm người ta vẫn đinh ninh ông ấy là nguỵ quân nên không một ai đoái hoài tới. Thậm chí đi qua người ta còn rủa thầm ông theo giặc. Quanh năm suốt tháng không có lấy một nén hương, tội lắm. Ngôi mộ đã bị cỏ lau phủ vây kín mít. Ngày ông ấy mất, u giận ông ấy theo giặc nên không lên đưa, chỉ vì nghĩa vợ chồng mà nhờ người ta giúp sắm cho ông ấy độc một cỗ áo quan, ngoài ra không có gì hết. U không lên chịu tang. Kể ra thì u cũng tệ bạc thật. Dù sao ông ấy cũng là cha của các con. Nghĩ mà tội nghiệp cho ông ấy! Những năm tháng loạn ly, trắng đen khó mà rành mạch. Bao nhiêu người còn ngậm nỗi oan nơi chín suối!... Danh này, u muốn, khi nào thuận tiện thì các con nên cho ông ấy về quê.
-Vâng, thưa u, chúng con thật có lỗi. Nhất định chúng con sẽ chuyễn mộ cho thầy con. U cứ yên tâm...
Đột nhiên Danh bị lay mạnh, có tiếng Trang gọi to :
-Anh Danh, anh chưa đi ngủ đi à? Ôi, anh ngủ gục trên bàn thế này này!
Danh bàng hoàng tỉnh giấc. Anh ngơ ngác nhìn xung quanh. Chỉ có Trang đang ôm hai vai anh lay gọi. Đêm chắc là đã khuya lắm. Trang dìu anh lên giường. Anh đi như một kẻ mộng du !
Trang đã lại ngủ yên nhưng anh không làm sao ngủ được. Chuyện vừa rồi là thực hay mơ? Mọi lần nằm mơ, khi tỉnh lại là anh quên sạch. Thế mà lần này anh nhớ rất rõ, nhớ từng chi tiết.
Thời gian cứ chầm chậm trôi qua. Như một sự vô thức, đột nhiên anh lay gọi vợ:
-Trang này, có phải u em có một nốt ruồi bằng hạt đỗ xanh cạnh thái dương, gần bên tai trái phải không?
-Vâng. Mà sao anh biết?
-Không, anh... anh chỉ tưởng tượng ra thôi, không ngờ lại đúng.
Trang đã lại chìm vào trong giấc ngủ. Còn Danh thức trắng đêm. Thì ra anh đã gặp bố mẹ Trang! Phải chăng đó là chuyện thật?
Đêm tiểu hàn rét buốt, lặng yên, đầy bí ẩn ./.

2000

Không có nhận xét nào: