Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008

Lên Tây Bắc

Lên Tây Bắc


Đường dốc lượn quăng mình như rắn chạy
Mũ lông cừu núi đội hửng ban mai
Vườn mận phủ rờn xanh từng bản Thái
Suối đôi dòng róc rách dưới thềm ai ...

Cô gái nhỏ trùm khăn piêu ngóng đợi
Một tiếng khèn xuống chợ vẵng xa xôi
Cành ban trắng đung đưa vờ chặn lối
Chim trong lùm ranh mãnh khúc khích cười !

Miền Tây Bắc mùa này chưa quả ngọt
Những chồi tơ tách vỏ gội mưa xuân
Rừng mươn mướt trải một màu xanh ngọc
Mặt trời hừng đôi lúc chợt dừng chân ...

Xe leo mãi, ta hoà vào Tây Bắc
Những núi rừng sông suối chợt bừng tên
Bao phố mới vươn mình theo đồi dốc
Nhà sàn xa lấp ló cột ăng ten .

Từ lâu lắm ...
Sao bồi hồi, man mác ?
Núi rừng như quen, lạ - cứ mông lung .
Hội đang buổi, lòng ngập tràn náo nức
Ngỡ ngàng sao ... em gái Thái tung còn !


Xuân 1997

Không có nhận xét nào: